Cuộc hội ngộ chớp nhoáng của người thân chiến sĩ diễu binh - Báo VnExpress

Khoảng 16h30 ngày 24/8, vợ chồng bà Đỗ Thị Châm, 65 tuổi, ở phường Thanh Xuân, thấy chiếc xe tăng số hiệu 41-211 của thiếu tá Trương Trung Kiên lăn bánh qua. Bà gắng chen lên gần đoàn xe hơn nhưng cháu trai đang trong cabin, không giao tiếp được.
Vợ chồng bà tiếp tục chạy đến điểm tập kết xe tăng trước khi diễu binh qua Quảng trường Ba Đình, mong được gặp cháu "dù chỉ vài giây cũng thỏa lòng". Nghe bà gọi cháu, những người dân đang xếp hàng lập tức gọi chuyền, hỗ trợ.
"Anh Kiên ơi, anh Kiên 211 ơi, anh Kiên Ninh Bình ơi!" vang lên, từ người này sang người khác, rồi họ nhường chỗ cho nhà bà Châm chen lên trước.
Thiếu tá Trương Trung Kiên giật mình bởi tiếng gọi đặc biệt, quay đầu và nhận ra người thân đang vẫy tay. Được chỉ huy cho phép, anh vội chạy ra, ôm chầm lấy chú thím trong tiếng vỗ tay của mọi người.
Cuộc hội ngộ sau 6 tiếng chờ đợi của bà Châm chỉ gói gọn trong cái ôm chầm và vài lời dặn dò. "Gặp được cháu, tôi chỉ kịp hỏi 'Con có khỏe không?' rồi dặn giữ gìn sức khỏe, chụp tấm ảnh kỷ niệm để cháu quay lại nhiệm vụ", bà Châm kể lại.
Anh Kiên, 48 tuổi, công tác tại Lữ đoàn 202, Binh chủng Tăng thiết giáp, đã 5 tháng chưa về nhà để tập trung cho nhiệm vụ A80.
"Bố cháu mất sớm, mẹ già yếu, vợ còn chăm hai con không thể từ Ninh Bình ra Hà Nội. Chú thím như cha mẹ nên vợ chồng tôi đại diện gia đình, tìm cách gặp và ôm cháu một cái thay lời động viên", bà Châm chia sẻ.
Thiếu tá Kiên nói cuộc gặp bất ngờ là liều thuốc tinh thần lớn. "Khoảnh khắc nghe mọi người gọi tên, tôi vừa bất ngờ vừa tự hào", anh chia sẻ.
Gia đình chị Luyện Thị Thủy, 30 tuổi, ở Mỹ Hào, Hưng Yên có chung cảm xúc. Chị Thủy có người thân là trung úy chuyên nghiệp Nguyễn Hữu Cường, thuộc khối Danh dự ba quân chủng.
Mọi người trong gia đình chị đã lên Hà Nội từ sáng sớm để được gặp em trai. Cuộc gặp chỉ kéo dài vài phút khi các khối diễu binh tạm nghỉ, anh Cường chạy đến ôm người thân, hỏi han vài câu ngắn ngủi rồi lại vội vã trở về hàng quân.
Đến sau và không thể chen vào đám đông, ông Nguyễn Hữu Tường, bố của trung úy Cường, đành đợi ở điểm tập kết cuối trên đường Trần Khánh Dư. Hơn 21h, khi các chiến sĩ chuẩn bị lên xe, ông mới có cơ hội gặp con nhưng chỉ nhìn qua cửa kính ô tô bởi đoàn xe sắp di chuyển.
"Tôi chỉ nghĩ đứng xa thấy con khỏe mạnh là mừng rồi, không ngờ Cường lại nhờ mọi người mở đường để tôi lại gần chụp ảnh qua cửa kính cùng. Cảm giác lúc đó bồi hồi, xúc động lắm", ông Tường nói.
Nhưng không phải cuộc đoàn tụ nào cũng trọn vẹn.
Sáng 27/8, Ngọc Mai, 29 tuổi, bắt xe từ Tứ Kỳ, Hải Phòng lên Hà Nội với hy vọng gặp em trai là trung úy Nguyễn Thiên Huy sau 6 tháng xa cách. Cô đến thẳng Cung thể thao Quần Ngựa, nơi các khối tập kết sau buổi sơ duyệt, do khu vực trung tâm chật kín người.
Cô thuê một chiếc ghế nhựa trên vỉa hè từ 12h trưa, kiên nhẫn chờ đợi. Đến tối, khi khối của em trai đi qua, Mai cùng mọi người xung quanh hô lớn tên em để cổ vũ. Tuy nhiên, do quy định phân luồng, người dân không thể vào trong khu vực tập kết, hai chị em không thể gặp nhau.
"Nay lỡ mất cơ hội được gặp em, ngày 29 chị lại lên, không gặp không về", Mai nhắn tin động viên em trai.
Nga Thanh - Quỳnh Nguyễn