Nhảy đến nội dung
 

Tôi liều mua nhà bằng 100% tiền vay mượn

Tôi là một người lao động bình thường, sinh ra và lớn lên ở tỉnh lẻ. Năm 2016, tôi 28 tuổi, còn vợ 27 tuổi. Lúc đó, chúng tôi vừa trải qua một biến cố tài chính lớn, trong tay không còn một đồng tích lũy. Nhưng chính vào thời điểm chông chênh nhất ấy, cả hai đã đưa ra một quyết định mà đến giờ nhìn lại, tôi vẫn không hiểu sao mình dám làm: mua một ngôi nhà bằng 100% tiền vay mượn.

Đó là một căn nhà ngang 5 m, dài 50 m, nằm trên mặt tiền một trục đường tỉnh lộ lớn – tuyến đường huyết mạch kết nối các xã huyện với trung tâm thành phố. Ngay sát bên là một trường học, nhưng xung quanh còn hoang vu, dân cư thưa thớt, nên người ta dè chừng. Tôi lại nhìn thấy tiềm năng, tin một ngày không xa, nơi này sẽ đông đúc, sẽ trở thành điểm vàng của khu vực.

Chủ nhà cũ là người tỉnh khác đến lập nghiệp. Họ xây căn nhà này rất tâm huyết, định gắn bó lâu dài. Nhưng vì không hợp khí hậu, sức khỏe giảm sút, nên họ đành bán lại. Ban đầu, họ rao với giá chỉ 590 triệu đồng - một mức giá quá hời so với giá trị thật. Tôi không do dự chốt mua ngay. Nhưng ngay khi chuẩn bị đặt cọc, họ bất ngờ đổi ý, chưa muốn bán ngay.

Hai tuần sau, họ rao bán lại, lần này giá nhà đã được đẩy lên thành 650 triệu. Tôi do dự ba ngày, rồi lại tìm đến và hỏi mua. Nhưng đúng ngày hẹn đặt cọc, một người họ hàng của họ ở gần đó lại can thiệp, ép chủ nhà bán lại cho họ để trừ nợ. Một lần nữa, tôi ra về, lòng đầy tiếc nuối.

>> 18 năm làm con nợ giúp tôi có bốn nhà, đất Sài Gòn

Thêm một tháng nữa trôi qua, tôi nghe tin căn nhà ấy lại được rao bán, giá mới lúc này là 750 triệu. Lần này, tôi quyết định không ra mặt nữa. Nhưng tôi biết, nếu mình còn do dự, chắc chắn sẽ không bao giờ có được ngôi nhà này. Vậy là, tôi nhờ một người quen đứng ra đàm phán và đứng tên mua. Tôi chuẩn bị sẵn tiền và hợp đồng cọc. Lần này, tôi không cho họ cơ hội đổi ý. Khi họ đồng ý bán, người quen tôi lập tức đặt cọc và yêu cầu ký hợp đồng tại chỗ.

Nhưng đúng ba ngày sau, điện thoại của tôi lại reo. Chủ nhà run run nói: "Anh ơi, cho tụi em xin lại tiền cọc. Em không bán nhà nữa...". Tôi im lặng vài giây, rồi trả lời rõ ràng: "Không được em ạ. Hợp đồng đã ký rồi, không thể thay đổi được nữa".

Tôi giữ vững lập trường, dựa trên hợp đồng đã ký. Hai bên giằng co, căng thẳng suốt nhiều ngày. Và đúng bảy ngày sau, họ miễn cưỡng ra phòng công chứng, hoàn tất thủ tục sang tên. Đó là cột mốc đánh dấu tôi đã mua được ngôi nhà đầu tiên trong đời mình, sau ba lần hụt hơi, đầy giằng xé.

Ngày nhận nhà, trời nắng như đổ lửa. Vợ chồng tôi đến nhận chìa khóa nhưng chủ cũ đã đi, mang theo hết nội thất dù đã thỏa thuận để lại. Họ để chìa khóa ở nhà hàng xóm. Chúng tôi mở cửa bước vào đúng lúc trời bất ngờ đổ mưa rào. Nước ào ào trút xuống, mát lạnh. Tôi đứng giữa căn nhà trống, ngẩng lên mái tôn nghe tiếng mưa lộp độp. Vợ đứng bên cạnh, siết tay tôi và reo lên: "Anh ơi, nhà mình rồi nè...". Tôi cảm giác như có điều gì đó đang gột rửa cả những tháng ngày vất vả, chờ đợi, tranh đấu: một cơn mưa định mệnh, một khởi đầu mới.

Những đó không phải là tất cả. Chúng tôi không có đồng nào khi quyết định mua nhà. Nhưng vì sống tử tế, có uy tín, rất nhiều người thương yêu đã sẵn lòng giúp đỡ. Chúng tôi đi vay toàn bộ 750 triệu đồng – cả gốc lẫn lãi. Vậy mà chỉ sau hơn một năm, hai vợ chồng đã trả xong tất cả.

Sau khi dọn về ở, tôi mời cậu ruột – một thầu xây dựng lâu năm – đến xem lại kết cấu. Cậu bảo: "Nếu ai thuê xây căn nhà này với giá 450 triệu thì cậu không dám nhận. Làm sao đủ với chất lượng này?". Tôi hiểu: "Mình đã may mắn mua được một căn nhà tâm huyết, không phải kiểu xây cho có". Tôi tính đơn giản: nếu chi phí xây nhà đã 450 triệu, thì giá đất tôi mua chỉ 300 triệu – tương đương 60 triệu một mét ngang. Đó quả thực là một món hời.

Tôi chẳng để ý gì đến thị trường đất sau đó. Mãi đến năm 2018, tức hai năm sau khi mua nhà, tôi mới nghe tin các lô đất trống gần đó được bán với giá 500 triệu đồng một mét ngang, cũng là diện tích 250 m2 như nhà tôi. Mà không chỉ một người, rất nhiều hộ từ nơi khác cũng đổ về, mua đất để ở, không phải đầu cơ. Nghĩa là giá trị căn nhà của tôi đã tăng hơn 8 lần chỉ sau hai năm.

Đến nay đã gần 10 năm từ ngày ấy, khu dân cư giờ đã đông đúc, hàng quán san sát. Trường học, tiện ích, dịch vụ đầy đủ trong bán kính vài cây số. Nhưng thỉnh thoảng, tôi vẫn tự hỏi: đất đai tăng giá hay tiền đang mất giá? Nếu ngày ấy tôi không "một lần liều mạng trong đời", liệu bây giờ tôi còn có thể mua được ngôi nhà đó nữa không? Tôi lo cho lớp trẻ bây giờ. Lương có tăng, nhưng không bằng tốc độ phi mã của giá nhà đất. Mơ ước có tổ ấm dường như đang trở nên xa xỉ.

Đặng Hữu Nghĩa

 
 
 
logo
CÔNG TY CỔ PHẦN XÂY DỰNG SẢN XUẤT VÀ THƯƠNG MẠI ĐẠI SÀN

GPĐKKD: 0103884103 do sở KH & ĐT TP Hà Nội cấp lần đầu ngày 29/06/2009.

Địa chỉ: Gian số L4-07 tầng 4, nơ-2 - Gold Season,  47 Nguyễn Tuân, Thanh Xuân, Hà Nội

MIỀN BẮC

Địa chỉ Showroom: D11-47 KĐT Geleximco Lê Trọng Tấn, Hà Đông, Hà Nội

Điện thoại  Điện thoại: 1900 98 98 36

MIỀN NAM

Địa chỉ VPGD: 57/1c, Khu phố 1, Phường An Phú Đông, Quận 12, Thành phố Hồ Chí Minh

Điện thoại  Email: info@daisan.vn